24/10/10
DẤU CHÂN 4: HANG ĐÁ BÊLEM
Thầy kính mến.
Mẹ con kể chuyện cho con nghe. Con được sanh ra trong căn nhà thân thương của bố mẹ. Bác gái của con là bà mụ đến đỡ đẻ cho mẹ con. Bác săn sóc mẹ con, trìu mến như một người chị hiền. Bố con ngồi chồm hổm, trầm tư và ngong ngóng chờ bà đỡ sai vặt. Hai chị của con cũng trần tư và ngong ngóng chờ lệnh của bố con. Nghèo lắm, nhưng ấm cúng và thân thương quá chừng! Con khóc oa oa. Chẳng biết gì. Nhưng bây giờ mới thấy thế là sướng.
17/10/10
Dấu Chân 3 : Giuse Bị Sốc ( Mt 1,18-25)
Thầy kính mến.
Hôm nay con nghe Mattheu tường thuật một đoạn đời của Thánh Cả Giuse. Bứt rứt quá ! Tức tối quá ! Nhưng thương quá là thương !
14/10/10
Dấu Chân 2 : Maria Vội Vã Đi Thăm Chị ( Lc 1, 39-56)
Thầy kính mến.
Sau khi Mẹ nhận làm Mẹ Đấng Cứu Thế do quyền phép của Chúa Thánh Thần, thì Mẹ vội vã lên đường xuôi miền Nam để thăm Dì Êlidabet.
12/10/10
Dấu Chân 1: MỘT TRINH NỮ THỤ THAI (Lc 1,26-38)
Thầy kính mến!
Con đọc Tin Mừng. Luca kể chuyện về Mẹ. Nhưng con có cảm tưởng là chính Mẹ đang kể chuyện về đời mình.
Đức Maria là Mẹ của Thầy. Theo vai vế, thì con phải gọi Người là Bà Nội. Nhưng con không thích gọi như thế. Con cứ gọi Người là Mẹ. Gọi Người là Bà Nội thì đúng, nhưng không thấy thân thương. Gọi Người là Mẹ, con thấy ngòn ngọt ở đầu lưỡi, âm ấm ở trong tim. Vả lại, Mẹ của Thầy cũng là Mẹ của con mà.
Đó là chuyện ngoài lề. Bây giờ con xin vào đề.
LỐI VÀO
Có một người giấu tên, tự nhận mình là môn đệ được Thầy yêu dấu (Ga 13,23). Người ấy còn khoe rằng mình biết rất nhiều về Thầy: Nào là được nhìn ngắm Thầy; nào là đụng chạm đến thân thể Thầy (1Ga 1); thậm chí còn tựa đầu và ngực của Thầy (Ga 13,25). Sung sướng vô cùng! Hãnh diện quá chừng!
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)




