Thầy kính mến.
Hôm nay con nghe Mattheu tường thuật một đoạn đời của Thánh Cả Giuse. Bứt rứt quá ! Tức tối quá ! Nhưng thương quá là thương !
Xin Thầy cho phép con nhập vai một ký giả vô tư, để theo dõi, ghi nhận và bình luận nhận vật trong chuyện. Thánh Cả Giuse chỉ là anh chàng thợ mộc. Mẹ Maria chỉ là một cô thôn nữ.
1- Giuse, một anh chàng thợ mộc ngoan đạo hí hửng đi hỏi vợ. Vớ được một cô gái tuyệt vời. Mừng quá ! "Luật" bảo rằng sau lễ đính hôn thì đôi trẻ thành vợ chồng. Nhưng "lệ" lại bảo rằng phải chờ một năm nữa mới được rước dâu. Đành chờ đợi.
Chờ chưa được bao lâu, thì cô dâu lại đi vắng. Cô về miền Nam xa tắp tít và ở lại đó tới ba tháng trời dài đằng đẵng. Giuse thương nhớ quá và ngong ngóng chờ đợi. Trong giấc mơ Giuse thấy Maria hiện ra như một nữ thánh: ngoan đạo quá, hiền từ quá, duyên dáng quá, khôn khéo quá..., còn hơn cả Xudana trong sách Đanien nữa ! Thương quá đến.... không chịu nổi.
Giuse đang vuốt ve cuộc đời của mình như thế, đang mỉm cười với tương lai rực rỡ như thế, thì...
2- Đùng một cái, cô Maria, một nữ thánh từ miền Nam trở về với cái bầu suýt soát bốn tháng. Cả làng đều biết.
Bà sui trai thì mừng lắm, vì chắc chắn trong dòng tộc của mình không vô phước về một cô dâu vô sinh. Thế nào bà cũng hí hửng rót vào tai bà sui gái một câu vừa khen vừa chê: "Chúng nó "biết" nhau sớm đấy. chỉ sai 'le' chứ không sai 'luật'. Chúng mình sớm có cháu bồng".
Riêng Giuse thì điên cái đầu. Bối rối quá chừng ! Uất ức vô cùng ! Thà chết còn hơn. Anh bứt tóc giật râu cho rằng mình là người ngu dại phong thần phong thánh cho một con 'đ. ngựa'. Anh nắm tay đấm mạnh vào vách tường và hét lên: "Nhân Dánh Chúa tao diệt trừ mày..."; "Những thứ ấy tao đuổi cho khuất mắt". Anh mường tượng một trận ném đá sắp diễn ra trong xóm đạo. Maria quằn quại trên vũng máu, khóc thét lên như một người điên. Bỗng anh gục mặt xuống, rồi thảng thốt kêu lên: "Đừng ! Đừng !"
Bản chất là con người hiền từ, bao dung, anh vẫn cảm thấy luật của Môsê là quá đáng. Anh chỉ thích tha thứ chứ không muốn trừng phạt. Vả lại anh vẫn tự thắc mắc: "Tại sao con Maria đã hư với người ta như thế mà nó lại dám vác mặt về làng, để chết nhục và chết đau ? Đã lỡ thì tại sao không cho lỡ luôn ? Thà đâm đầu xuống sông cho chết, hoặc đi làm bé người ta... còn hơn về làng. Thế mà nó đã trở về, lại còn vui như sáo, đơn sơ như thiên thần. hay là nó không hư ? Nhưng không hư sao được ? rành rạch ra đó".
Tố cáo Maria về tội ngoại tình, thì không nỡ. Nhận Maria làm vợ và cái thai vô danh kia làm con, thì tự ái chịu không nổi. Cuối cùng anh chịu ngậm đắng nuốt cay để cho Maria sanh con như một người vợ không vừa mắt chồng. Maria đáng chết thì ta cho sống. Còn ta đang sống mà như đã chết. Nhưng thôi, ta cứ chơi đẹp.
Thầy kính mến.
Con thấy tội nghiệp Thánh Cả Giuse quá. Ai đã tạo nên nông nỗi này ? Tại Mẹ chăng ? Không ! Hoàn toàn không ! Mầu nhiệm thụ thai bởi quyền phép Chúa Thánh Thần này, Mẹ không thể ngỏ cùng ai, ngoại trừ Dì Êlidibet mà thôi. Vậy thì lỗ tại ai ? Con điều tra và thấy người phạm lỗi là sứ thần Gáprien. Nếu sứ thần chịu khó quá bộ đến báo tin cho Thánh Cả Giuse, ngay sau khi báo tin cho Mẹ, thì câu chuyện Mẹ có bầu sẽ suôn sẻ biết mấy. Thương Thánh Cả Giuse bao nhiêu, thì con lại hận sứ thần Gáprien bấy nhiêu. Chờ cho đến khi Thánh Cả rầu thối ruột ra, bấy giờ sứ thần mới đến thanh minh cho Mẹ:
"Này Giuse con cháu vua Đavít, đừng ngại đón Maria vợ anh về, vì người con cô ấy mang là do quyền năng của Chúa Thánh Thần. Cô sẽ sanh con trai và anh phải đặt tên là cho bé là Giêsu, vì chính Người sẽ cứu dân Người khỏi tội lỗi..."
Thánh Cả Giuse nghe tin này thì bàng hoàng đến thất thần.
Mừng quá vì:
Maria không hư tí nào. Trái lại đã trở thành người đàn bà vĩ đại nhất của lịch sử
Mừng quá vì:
Đấng Cứu Thế đã ra đời rồi. Hằng ngàn năm lịch sử chờ đợi; hằng tỉ người ngong ngóng, thì... bây giờ đã thực hiện.
Nhưng Thánh Cả lại cảm thấy xấu hổ quá, vì đã lỡ nghĩ quá xấu cho một người tuyệt vời như thế. Tội này đáng chết, vì là tội phạm thượng. Thánh Cả phải mang mặc cảm tội lỗi này cho đến chết. Đã một thời yêu quý Mẹ. Đã một lúc khinh dễ và ghê tởm Mẹ. Bây giờ thì không còn dám yêu Mẹ như một người vợ, mà chỉ biết tôn sùng Mẹ như một Bà Hoàng cao sang.
Bây giờ con mới hiểu cái sơ sót của sứ thần Gáprien là một sơ sót cố tình, là một chiến thuật cao siêu có tầm cỡ chiến lược. Nhờ đó Mẹ mới được Thánh Cả Giuse đồng ý cho sống trọn đời đồng trinh. Mà chỉ cần phép thường, chứ không cần phép lạ. Giải quyết như thế là tuyệt vời. Bị hai cú sốc dồn dập, Thánh Cả đời 180 độ.
Nhưng, thưa Thầy kính mến, con vẫn còn thắc mắc một điều chưa được giả đáp. Natan bảo rằng Đavít là tổ phụ của Thầy. Sứ thần Gáprien cũng bảo Thầy là con vua Đavít. Người người đều nói thế. Thậm chí người hành khất khiếm thị ở Giêrikhô cũng gọi Thầy là con vua Đavít. Nhưng thực tế, thì cái vinh dự ấy của Đavít chỉ là Ảo. nếu xét nghiệm ADN thì Thánh Cả Giuse là con cháu của Đavít. Còn Thầy thì không. Không một tí nào hết. Ôi cái hiểu truyền thống của 1000 năm ! Trật lất ! Nhưng tại sao ? Con chờ ơn soi của Thầy.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét